Chỉ Yêu Mình Em

Ngày đó, em ko phải là một trong những người nổi bật, em cũng ít thì thầm với hầu hết người. Anh thì khác, anh luôn sôi nổi, luôn tham gia các vận động mà đơn vị trường tổ chức. Nhưng mà rồi cho đến một ngày, một ngày anh không thể khi nào quên được, ngày nhưng mà anh cảm thấy rằng em đã phi vào cuộc đời anh.

Bạn đang xem: Chỉ yêu mình em

*

Anh lưu giữ như in ngày đó, ngày mà họ cùng hát thông thường một bài bác hát, anh ghi nhớ rằng kia là bài ” mặt trời bé bỏng con” và chính từ giờ đồng hồ phút đó anh đã cảm giác mến em để rồi anh yêu thương em lúc nào ko biết. Lúc em hiểu rằng tình cảm của anh thì em chỉ nói rằng em ao ước học không muốn nói về chuyện đó. Anh vẫn chờ, chờ cho ngày có thể thổ lộ tất cả tình cảm của anh đến với em. Vớ cả đồng đội đều bảo anh là thằng khùng, tuy thế anh biết rằng mình không còn khùng, chính vì anh chân thành yêu em, một tình yêu chân thành.

Nhưng khi anh chuẩn bị sửa tỏ bày hết tình cảm của bản thân đến em thì em lại nói rằng mình đã có người yêu. Đối cùng với anh giờ đây, trái tim anh vẫn đóng băng, anh đã rất đau khổ nhưng anh biết rằng mình ko thể làm những gì được nữa,bởi vị em đã bao gồm một fan kề bên. Lúc này anh đắn đo nói gì nữa, anh chỉ biết chúc em và bạn ấy hạnh phúc. Nhưng lại anh luôn luôn muốn em biết một điều, trái tim anh mãi sau chỉ yêu bản thân em cùng anh muốn em với anh sẽ có thể trở thành những người bạn giỏi của nhau.


Em hãy ghi nhớ rằng sẽ có được một người luôn luôn ở cạnh bên em hồ hết khi em vui cũng tương tự những khi em buồn, cho dù người đó không tồn tại trong trái tim của em. Lâu dài yêu mình em.

Theo Bưu Điện Việt Nam


Hoài niệm cuối

Anh àh, vừa tròn một năm ngày bản thân quen nhau, mà lại cũng vừa tròn cha tháng ngày bản thân xa nhau phải không? bố tháng trời ngắn ngủi mà đối với em như cả một cố kỷ vậy... Chẳng hiểu sao lại ra nông nỗi này... Nỗi buồn vẫn tiếp tục đeo đẳng em mãi.

Xem thêm: Thẻ Visa Debit Vietcombank Có Tác Dụng Gì, Tìm Hiểu Về Thẻ Visa Debit Của Vietcombank


*

Anh ra đi không một lời giải thích? Em trường đoản cú hỏi mình làm những gì nên tội hả anh? gồm trách... Chỉ là am yêu anh vô số mà thôi... Lý trí của em bắt buộc thắng được tình yêu nữa rồi. Em ngơ ngác, suy sụp và tàn tạ.

Nỗi lưu giữ nhung cứ dày vò, giằng xéo trong trái tim hồn em. Em buồn, em khóc. Em có tác dụng đủ mọi cách để có thể quên được anh, để rất có thể xua đuổi đi đầy đủ suy nghĩ, hình trơn về anh. Nhưng lại trớ trêu thay, dường như ông trời vẫn bắt E phải... ăn mòn nỗi đau trong tâm vì hàng tối anh vẫn đến với em vào giấc mộng.

Gần tía tháng trời, em gắng níu kéo, vẫn soi mói từng cơ hội nhỏ dại nhoi để mong mỏi anh cù lại. Nạm rồi anh cũng trở lại thật, quay trở về như "một fan bạn sát bên em để em nguôi ngoai từ từ chỉ vì... "anh thấy em bi thiết nhiều quá!". Như gáo nước rét mướt tạt vào phương diện em giữa mùa đông giá rét. Em cảm thấy mình không còn một chút sức lực lao động nào nữa cả. Đau đớn quá! cố gắng ngăn những làn nước mắt tuôn rơi vì em quan yếu khóc trước khía cạnh anh được nữa. Đôi chân em quỵ bổ khi em vừa trở về nhà. Em òa khóc... đầy hờn tủi và oán giận anh.

Em đề xuất xa anh thôi khi nhưng mà sự ích kỷ cùng sỹ diện vào anh vượt lớn. Nó to hơn cả cảm tình mà anh dành cho em nữa... Aanh chẳng giành riêng cho em một chút tình cảm gì cả. Em trẻ con và thơ ngây quá hay bởi vì tình yêu của em đã tạo cho em trở buộc phải mù quáng mất rồi. Để cho đến bây chừ em vẵn do dự mãi với thắc mắc "Có buộc phải em đã chú ý lầm người?" Em vẫn thế, vẫn yêu thương anh như ngày đầu tiên... Vẫn đủ bao dung và kiên nhẫn để mong chờ anh xoay về. Nhưng mà anh thì vẫn khác những rồi. Anh hững hờ và nhẫn tâm. Như một nhỏ nhím xù lông, mà bất cứ lúc nào cũng hoàn toàn có thể làm em bị tổn thương. Quyết tâm, em dồn nén lại mọi cảm xúc... Em hẹn với lòng mình sẽ giữ sự yên ổn lặng. Mười lăm ngày trôi qua, em cảm xúc mình thật phi thường, thật mạnh bạo như một tờ vỏ bọc phía bên ngoài vững cứng cáp cho cho một cái xác vô hồn vô cảm. Em vẫn lang thang ngoài phố, vẫn say sưa trong những phiên bản nhạc buồn, vẫn ôm gối khóc thầm mỗi đêm... Vẫn dừng chân trước căn nhà im ắng của anh. Em đứng đấy im lặng và giàn dụa. Ôi quá khứ, sao cữ mãi dày vò tôi nạm nà y?


Anh nói em đề nghị quên đeo vớ cả... Anh trầm tính và "Anh nghĩ về mình buộc phải tìm cho bạn một tín đồ bạn sôi sục nhưng mà anh đang sai rồi. Anh đề xuất chọn người dân có tính giải pháp giống anh". Đó là lý do của anh đấy sao? Một lý do chính đáng để anh có thể thanh thản rời xa em... Còn em thì mãi mãi bắt buộc day dứt. Một tại sao để cho biết là anh xử sự rất khéo léo, còn em thì mãi mãi lề mề về, bồng bột. Trù trừ em bao gồm nên trách anh không nữa? do càng trách anh, em lại càng yêu thương anh những hơn. Tình thân của em giờ đã tỷ lệ thuận cùng với sự oán thù hận rồi.


Suy nghĩ không ít để rất có thể nhận ra một điều rằng em sẽ sai. Sai ngay từ bỏ khi ban đầu quen biết anh. Cái gì thoáng qua mấy ai còn giữ lại lại cần không anh? Em đã quá cấp vàng, hấp tấp. Như một nhỏ thiêu thân, em lao vào trò chơi mối tình với anh. Ko mất thời gian theo đuổi, không đề xuất phải sẵn sàng những buổi tán tỉnh và hẹn hò lãng mạn, không tiến thưởng cáp xa hoa lãng phí... Anh cũng bình thường như số đông người lũ ông thông thường khác. Vậy nhưng anh đang đánh gục em. Trong tâm địa hồn non nớt, em tôn thờ cùng thần thánh anh, để mọi mong muốn và niềm tin vào anh. Với em, anh nói một là một, hai là hai. Không thể cãi vã, không hề nghi ngờ, phần nhiều thứ đều rất có thể theo ý anh. Anh là tất cả... Nhằm rồi... "bận lòng bỏ ra với một kẻ qua đường" buộc phải không anh?

Ba tháng thử thách đã hết, số đông thứ đã vượt qua giới hạn rồi anh àh. Em vẫn vẫn sống, vẫn không thể kết thúc yêu anh ngay lập tức được nhưng lại em sẽ từ từ đào hố và chôn sâu tất cả. Trái tim em vẫn dành riêng một chỗ để cho anh. Để dánh dấu 1 thời ngu dại cùng si mê. Chỉ ước sao em đủ gan góc nói giờ "không" với anh lúc anh con quay trở lại.

Giờ đây, tất cả những ghi nhớ nhung, những đau buồn của em anh sẽ ko được quyền nghe biết nữa. Do những điều này không xứng danh để dành riêng cho anh đâu. Mong mỏi khóc thiệt to, mong gào thét với cả thế gian này...nhưng trách chi một con fan hay trách chính bản thân mình trước đây?


Ngày lại qua ngày anh vẫn yêu thương em Anh viết đến em phần nhiều lời trung ương sự từ lòng lòng mình, bởi tình yêu chân tình nhất chỉ dành cho em. Người một nửa yêu thương mà anh từng mơ ước. Vậy là chỉ với hơn hai tháng nữa là mình vẫn cưới nhau đề nghị không em vậy mà trong thâm tâm anh thấy ngày như dài vô tận anh chỉ ao ước rằng ngày...